Giữa bối cảnh thị trường ở các nước châu Á đang phát triển mạnh mẽ, các thương hiệu đều ra sức tìm một chỗ đứng trong tâm trí khách hàng bằng cách làm cho hình ảnh của mình trở nên đáng nhớ. Tuy nhiên, nếu thử bỏ đi logo và tên thương hiệu, liệu bạn có phân biệt được các thương hiệu nữa hay không?
Công thức quảng cáo quen thuộc các thương hiệu châu Á thường hay sử dụng nói trên bao gồm logo, hình ảnh sản phẩm và thêm vào đó là sự góp mặt của các nghệ sĩ nổi tiếng.
Công thức quảng cáo quen thuộc các thương hiệu châu Á thường hay sử dụng nói trên bao gồm logo, hình ảnh sản phẩm và thêm vào đó là sự góp mặt của các nghệ sĩ nổi tiếng.
Trong khi các thương hiệu quốc tế thường ghi dấu trong tâm trí người tiêu dùng bằng ngôn ngữ trực quan đặc trưng thì các thương hiệu châu Á thường dễ bị lãng quên vì phong cách thể hiện quá giống nhau.
Nguyên nhân của xu hướng nhận diện thương hiệu nghèo nàn nói trên là do doanh nghiệp (DN) châu Á thường chú trọng tính thu hút hơn tính chính xác, hình thái hơn nội dung khi lên ý tưởng quảng cáo cho thương hiệu.
Ở các quốc gia trong khu vực, các thương hiệu thường mượn sự nổi tiếng của các ngôi sao để tăng khả năng người tiêu dùng tiếp nhận sản phảm của họ. Điều này chứng tỏ sức mạnh quảng cáo của các nghệ sĩ lấn át tầm ảnh hưởng yếu ớt của thương hiệu - đối tượng không có bất kỳ đặc điểm hay dấu hiệu trực quan nào đặc trưng.
Trong suốt gần 100 năm qua, những công ty hàng đầu ở phương Tây đều hiểu rõ sức mạnh của thương hiệu nằm ở việc xây dựng nhận diện thương hiệu, và các nghệ sĩ nổi tiếng với sức ảnh hưởng của riêng cá nhân họ cần được lựa chọn và điều chỉnh một cách kỹ lưỡng để tránh trường hợp tầm ảnh hưởng của họ lấn át thương hiệu cần được quảng bá.
Phông chữ đầy phong cách và hình dáng chai đặc biệt của Coca-Cola hay hình ảnh "quả táo cắn dở" đặc trưng của Apple là hai ví dụ cho việc ứng dụng các công cụ trực quan một cách mạnh mẽ và xuyên suốt nhằm tạo dấu ấn cho thương hiệu, đồng nghĩa với sự toàn cầu hóa.
Tuy nhiên, khi được hỏi làm thế nào khách hàng có thể nhận diện được sản phẩm khi đối tượng họ đặt lòng tin vào chỉ là những nghệ sĩ nổi tiếng, nhiều chủ DN phải thừa nhận việc thiết kế bao bì được làm rất gấp vì họ tập trung phần lớn vào các chiến dịch quảng cáo. Điều này đi chệch mục đích ban đầu là tạo dựng sự tin tưởng nơi khách hàng và tăng doanh số.
Phần đông các giám đốc châu Á rất ưa chuộng sự góp mặt của các nghệ sĩ nổi tiếng, vì vậy, trong những lễ ra mắt với sự đầu tư lớn trong khu vực đều có sự góp mặt đông đảo của các nghệ sĩ tên tuổi.
Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ khi một phong cách trực quan chưa có đủ thời gian để bén rễ trong tâm trí của khách hàng thì sẽ rất khó để thương hiệu có thể tạo dựng sự nhận diện mang tính dài hạn.
Chúng ta thường có cảm tình hơn với những đối tượng là con người hay vật dụng mà chúng ta cảm thấy quen thuộc. Nếu như những gương mặt và khung cảnh xung quanh chúng ta thay đổi quá nhanh và liên tục, chúng ta sẽ mất đi cảm giác thân thuộc với nơi chốn, con người ấy.
Đây chính là lý do tại sao chỉ đơn thuần tăng thêm vốn đầu tư cho quảng cáo sẽ không đem lại tác dụng như mong muốn. Thay vào đó, việc cần làm là tạo một hình thức trực quan đồng nhất cho thương hiệu nhằm tăng cường mức độ nhận diện.
Nguyên nhân của xu hướng nhận diện thương hiệu nghèo nàn nói trên là do doanh nghiệp (DN) châu Á thường chú trọng tính thu hút hơn tính chính xác, hình thái hơn nội dung khi lên ý tưởng quảng cáo cho thương hiệu.
Ở các quốc gia trong khu vực, các thương hiệu thường mượn sự nổi tiếng của các ngôi sao để tăng khả năng người tiêu dùng tiếp nhận sản phảm của họ. Điều này chứng tỏ sức mạnh quảng cáo của các nghệ sĩ lấn át tầm ảnh hưởng yếu ớt của thương hiệu - đối tượng không có bất kỳ đặc điểm hay dấu hiệu trực quan nào đặc trưng.
Trong suốt gần 100 năm qua, những công ty hàng đầu ở phương Tây đều hiểu rõ sức mạnh của thương hiệu nằm ở việc xây dựng nhận diện thương hiệu, và các nghệ sĩ nổi tiếng với sức ảnh hưởng của riêng cá nhân họ cần được lựa chọn và điều chỉnh một cách kỹ lưỡng để tránh trường hợp tầm ảnh hưởng của họ lấn át thương hiệu cần được quảng bá.
Phông chữ đầy phong cách và hình dáng chai đặc biệt của Coca-Cola hay hình ảnh "quả táo cắn dở" đặc trưng của Apple là hai ví dụ cho việc ứng dụng các công cụ trực quan một cách mạnh mẽ và xuyên suốt nhằm tạo dấu ấn cho thương hiệu, đồng nghĩa với sự toàn cầu hóa.
Tuy nhiên, khi được hỏi làm thế nào khách hàng có thể nhận diện được sản phẩm khi đối tượng họ đặt lòng tin vào chỉ là những nghệ sĩ nổi tiếng, nhiều chủ DN phải thừa nhận việc thiết kế bao bì được làm rất gấp vì họ tập trung phần lớn vào các chiến dịch quảng cáo. Điều này đi chệch mục đích ban đầu là tạo dựng sự tin tưởng nơi khách hàng và tăng doanh số.
Phần đông các giám đốc châu Á rất ưa chuộng sự góp mặt của các nghệ sĩ nổi tiếng, vì vậy, trong những lễ ra mắt với sự đầu tư lớn trong khu vực đều có sự góp mặt đông đảo của các nghệ sĩ tên tuổi.
Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ khi một phong cách trực quan chưa có đủ thời gian để bén rễ trong tâm trí của khách hàng thì sẽ rất khó để thương hiệu có thể tạo dựng sự nhận diện mang tính dài hạn.
Chúng ta thường có cảm tình hơn với những đối tượng là con người hay vật dụng mà chúng ta cảm thấy quen thuộc. Nếu như những gương mặt và khung cảnh xung quanh chúng ta thay đổi quá nhanh và liên tục, chúng ta sẽ mất đi cảm giác thân thuộc với nơi chốn, con người ấy.
Đây chính là lý do tại sao chỉ đơn thuần tăng thêm vốn đầu tư cho quảng cáo sẽ không đem lại tác dụng như mong muốn. Thay vào đó, việc cần làm là tạo một hình thức trực quan đồng nhất cho thương hiệu nhằm tăng cường mức độ nhận diện.
(Theo Doanh Nhân Sài Gòn)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét